Dưới tòa nhà Tư Thị Tập Đoàn, gần trăm người cầm băng rôn rất kiên trì, đứng giữa cái nắng như thiêu như đốt, từng ánh mắt đều gắt gao nhìn chằm chằm vào tòa nhà, như thể chỉ cần có người bước ra, họ sẽ xông lên mà xé xác ngay lập tức. Trong số đó, có một người kinh doanh đeo tai nghe bluetooth, đèn xanh nhấp nháy, nghiêng tai nghe vài câu, gật đầu rồi thì thầm với mấy người xung quanh. Cả nhóm đồng loạt gật đầu, tỏ ý đã hiểu. Bên trong tòa nhà, Hạ Phú Cường chỉnh lại áo quần. “Ngô Tổng, giờ tôi chuẩn bị ra rồi đấy! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương