Lời Tô Dương vừa dứt, đám cụ ông cụ bà vốn đang ríu rít nói chuyện, cùng với mấy người trung niên vừa ra khỏi nhà, đều im bặt, tất cả đồng loạt nhìn về phía Tô Dương, như thể vừa bị niệm chú hóa đá. Tô Dương hơi lúng túng, bị nhiều ánh mắt chăm chú nhìn thế này, lại đều là hàng xóm láng giềng của ông nội anh khi xưa. Tư Dao bên cạnh kéo tay anh:“Sao em thấy không khí có gì đó lạ lạ? Tô Dương còn chưa kịp trả lời thì ông lão Quách đã bật cười ha hả. “Cái thằng nhóc này, giỏi đùa thật, mở miệng ra là bảo phá cái ngõ này luôn! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương