Trương Tân Kiệt sững người. Anh theo phản xạ liếc về phía cốp xe, nơi đang chứa trọn hai trăm vạn tiền mặt. Trong đầu anh xoay mòng mòng: chẳng lẽ người của tập đoàn Tư Thị vừa đưa tiền xong, bây giờ lại muốn cướp lại? Hay là có ai đó tiết lộ thông tin?

Anh lúng túng hỏi:

“Nói chuyện? Nói chuyện gì? Tôi hoàn toàn không quen biết các anh.

Lục Vạn Giang cười lạnh:

“Trương Tân Kiệt, anh nói không quen hắn thì còn tạm chấp nhận được, nhưng nói không quen tôi, có phải hơi quá đáng không? Gương mặt này, mỗi ngày đều xuất hiện trong tập đoàn Đại Hằng, anh nói chưa từng thấy sao?