Tô Dương càng nhìn càng chắc chắn, cuối cùng nhờ vào cái nốt ruồi trên cằm của tên khốn kiếp này mà nhận ra: đúng là hắn, cái tên trưởng nhóm từng định giới thiệu “bà lớn” cho cô ở kiếp trước.

Hồi đó, tên này khoác lác rằng hắn có hơn hai mươi năm kinh nghiệm trong ngành. Lúc ấy, Tô Dương không tin. Nhưng không ngờ rằng, từ năm 2009, hắn đã bắt đầu làm cái nghề này rồi. Nhìn cái cách hắn triệu tập được ba, bốn trăm người ngay đêm Giao thừa, quả thật là có kinh nghiệm thâm niên.

Hóa ra, đúng như cậu dự đoán, đám người này chẳng phải nông dân lao động gì cả, mà đều là diễn viên quần chúng được thuê đến.

Tô Dương nhích người lại gần, dùng khuỷu tay huých chị lớn bên cạnh:

“Chị này, chị được ai gọi tới vậy?