Ánh đèn pha rực rỡ từ chiếc xe tải chiếu sáng cả con đường, như ban ngày. Tô Dương dập điếu thuốc, búng tàn ra ngoài cửa sổ, động tác này bị Giang Tiểu Trân và phóng viên đi cùng ghi lại một cách chính xác. Sau đó, anh bật đèn pha của chiếc Audi, đạp ga, lao lên chắn ngang đường. Con đường vào thành phố hẹp, chỉ đủ cho một chiếc xe đi qua. Chặn xe ngay lối vào, Tô Dương nhanh chóng xuống xe. Nếu có chuyện gì xảy ra, anh vẫn có thể chạy thoát, không đến mức bị xe tải đâm trúng. Quả nhiên, chiếc xe tải lớn phanh gấp, dừng lại cách chiếc Audi chưa đầy hai mét. Tài xế hạ kính, lớn tiếng chửi mắng: “Mày không cần mạng nữa à? Nửa đêm nửa hôm chặn đường, nếu tao đâm chết mày thì sao? Tô Dương ngẩng đầu, vẻ mặt ngang tàng: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương