Tô Dương xuống xe, không vội về nhà mà gọi cho cậu nhỏ của mình, Nhậm Tử Kiện. Điện thoại vừa reo hai tiếng đã được bắt máy. Đầu dây bên kia vang lên tiếng ồn ào của máy xay gạo, Nhậm Tử Kiện vội che điện thoại chạy ra ngoài. “Alo, Dương Dương, sao tự nhiên gọi cho cậu vậy? “Có phải ở trường thiếu tiền tiêu không? Tô Dương cười nhẹ: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương