Giang Thành, trụ sở cảnh sát thành phố. Giang Vệ Quốc ngồi trong xe, xoa xoa mắt mệt mỏi. Từ lúc viết báo cáo, chờ phê duyệt, rồi chạy thâu đêm tới Giang Thành để đưa Quan San San về, hắn đã thức trắng suốt một ngày một đêm. Hắn vò mái tóc rối bù như tổ quạ, châm một điếu thuốc rồi đưa thêm một điếu cho Tô Dương. – Phần còn lại giao cho bọn tôi. Anh em đội thẩm vấn đã đưa cô ta đi rồi... – Tôi không tin cô ta là hạng cứng miệng không chịu khai. Sớm muộn gì cũng moi được từ miệng cô ta thôi! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương