Sắc mặt Giám đốc Lưu đen kịt. Mấy kẻ trẻ tuổi này đúng là không biết nghe lời! Nếu ông thực sự dám báo cáo những gì vừa nói lên cấp trên, thì từ nay chẳng ai còn muốn hỗ trợ ông nữa. Đừng nói đến việc leo lên vị trí cao hơn, có khi sẽ bị những người nể mặt Lục Viễn Trọng cố tình gạt sang bên, để ông chôn vùi sự nghiệp đến tận lúc nghỉ hưu. Đám thanh niên này, đúng là “ngựa non háu đá”! Đây chính là cái giá của việc Lục Viễn Trọng chỉ tập trung vào việc dạy học, không muốn bước ra khỏi trường. Nếu ông chịu rời khỏi giảng đường, chắc chắn sẽ có vô số nơi sẵn sàng trả hàng chục triệu tệ mỗi năm để mời ông. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương