Từ Khuyết định xông lên định mắng, nhưng bị Tô Dương cản lại. “Ông cụ, tôi thực sự muốn mua hai cuốn sách này. Ông ra giá hợp lý đi. Ông lão cười lạnh: “Sách này là của tôi, tôi muốn bán thì bán, không muốn thì không bán. “Ban đầu định để cậu trả giá, nhưng gặp phải cái tên ngu ngốc này, cứ như thể tôi nợ tiền nhà nó vậy. “Tôi nói rõ rồi, 20 vạn, không bớt giá! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương