Tô Dương vỗ vai Khang Ninh, nói: “Lần này cực khổ cho cậu rồi. Cậu cứ yên tâm làm việc ở Xuân Thành, có khó khăn gì cứ nói với tôi. Tôi luôn giữ nguyên tắc: đã dùng người thì không nghi ngờ, đã nghi ngờ thì không dùng. Về phần Quan Hùng, cậu cũng đừng lo. Có tôi ở đây, ông ta không dám làm gì cậu đâu. Khang Ninh không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Từ sau khi phát đoạn ghi âm kia, nỗi lo lớn nhất trong lòng anh chính là sợ Quan Hùng nổi điên, giống như chó dại, tìm cách hãm hại anh. Anh tin rằng Quan Hùng hoàn toàn có khả năng làm ra chuyện này. Nhưng khi Tô Dương bảo anh đi rút tiền, anh đã thấy yên tâm hơn một nửa. Anh hiểu Quan Hùng, nếu không phải bị ép vào đường cùng, ông ta tuyệt đối sẽ không chịu bỏ ra 27 triệu tệ. Vậy nên khả năng cao là Quan Hùng sẽ không dám động tới anh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương