Tô Dương vừa dứt lời.

Tô Vĩnh Ninh lập tức gắt gỏng, không chút nể nang:

“Việc này liên quan gì đến mày? Một thằng ranh con như mày, cút ngay cho tao! Ở đây mà ồn ào cái gì? Ai cho phép mày đến đây?

“Đúng là y hệt cha mày, câm lặng như đá, ba roi không đánh ra một tiếng! Chính mình bất tài, sinh ra đứa con cũng chẳng ra gì!

Tô Dương không nói gì, nhưng ngọn lửa trong mắt anh đã bừng bừng, khó mà kiềm chế được.