Tô Dương liên tục gật đầu, trong lòng như trút được gánh nặng. Chiếc áo khoác mà Tư Dao mua giá 25,800 tệ, nhưng nếu mẹ hắn nghĩ nó chỉ đáng giá 500 tệ và thấy vui thì cứ để vậy cũng được. Hắn trả lời qua loa vài câu. Nhậm Ngọc Phân thử hết chiếc áo này đến chiếc áo khác, thử mãi mà vẫn cười không ngừng. Dù ngoài miệng hay lo lắng về việc tiêu tiền, nhưng khi nhìn thấy những bộ đồ mới, trong lòng bà vẫn rất vui. Bà cũng cảm thấy Tư Dao là cô gái chu đáo, tương lai nhất định sẽ là một nàng dâu tốt. Tô Dương lại lấy đống quần áo mà Tư Dao mua cho Tô Chí Cường đặt bên cạnh sofa. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương