Giang Vệ Quốc nắm chặt cổ áo của Tư Chấn, đôi mắt đỏ ngầu: “Tiểu tử, đừng tưởng rằng mày ra khỏi đây là tao không dám động vào nữa. Tao nói cho mày biết, sớm muộn gì cũng có ngày tao bắt mày quay lại, lần này, tao sẽ khiến mày không bao giờ bước ra được nữa!” Tư Chấn giữ chặt lấy tay Giang Vệ Quốc đang kéo cổ áo mình. “Được thôi, đội trưởng Giang, tôi đợi ông!” “Nhưng có một chuyện tôi phải nói cho ông biết...” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương