Biệt thự Giang Thành Số 1. Tô Dương nằm trên ghế dài, ngoài cửa sổ tuyết rơi phủ kín sân, tạo thành một lớp dày. Cứ rơi đi, bao giờ tuyết ngừng, trời mới có thể quang đãng. Chỉ có anh biết, trận tuyết kéo dài ba ngày này thực ra chỉ vừa mới bắt đầu. Nửa năm qua, Tô Dương luôn bận rộn không ngừng nghỉ. Giờ đây được nằm nghỉ trên ghế, anh cảm thấy hiếm hoi và quý giá. Nhưng khi anh đang mơ màng, chiếc điện thoại trên bàn trà bỗng đổ chuông. Anh giật mình ngồi dậy, nhìn màn hình hiện số lạ, đến từ Xuân Thành. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương