Điều khiến Tô Dương cảm thấy may mắn chính là ở thời điểm này, bố mẹ anh chỉ mới ngoài 40 tuổi, vẫn đang ở độ tuổi sung sức, chưa phải chịu những cú sốc và đau khổ của kiếp trước. Sức khỏe của họ hẳn phải tốt hơn rất nhiều. Những tháng ngày trước đây giống như một cơn ác mộng mà anh không muốn nhớ lại. Còn hiện tại, mọi thứ lại như một giấc mơ đẹp. Anh dụi điếu thuốc, vươn vai một cái rồi bước vào phòng khách. Tư Dao đã thay một bộ đồ ngủ rộng rãi, tay cầm chiếc khăn lau bàn ăn. Dưới lớp vải mềm mại, hai đường cong trắng trẻo hiện rõ trước mắt Tô Dương. Anh nhìn chằm chằm một lúc rồi không nhịn được lên tiếng: “Không phải có người giúp việc sao? Đợi mai lau cũng được mà. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương