“Đi qua khúc cua phía trước là đến rồi!” Tư Dao chỉ tay về một ngã rẽ. Tô Dương đánh tay lái, xe vừa kịp lượn qua, liền thấy trước mắt hàng hàng lớp lớp cây liễu cao vút xếp hàng trước cổng. Dù lá cây đã rụng bớt, nhưng chỉ cần nhìn thân cây thôi cũng đủ thấy những cây này ít nhất phải ba, bốn chục năm tuổi. Một cánh cổng lớn sừng sững hiện ra trước mắt hắn, không xa đó là một bia đá đứng thẳng. Tô Dương không khỏi trố mắt kinh ngạc. Hắn chỉ biết nhà họ Tư giàu có, nhưng không ngờ lại giàu đến mức độ này! Khu nhà này nằm ở trung tâm Giang Thành, giá trị tối thiểu cũng phải bảy, tám chục triệu tệ. Nếu tính thêm mười năm sau, chỉ sợ dù là chín con số cũng chưa chắc mua được mảnh đất lớn như vậy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương