Tô Dương mất hơn 20 phút cõng Thẩm Tam Giáp từ trên núi xuống. “Chàng trai, đưa... đưa tôi đến bệnh viện trung tâm. Viện trưởng ở đó là học trò tôi… Tô Dương đặt Thẩm Tam Giáp vào ghế phụ của chiếc BMW 750, cẩn thận thắt dây an toàn cho ông. “Giờ này mà ông còn lắm lời. Bệnh viện gần nhất là Bệnh viện Nhân Dân. Ngồi cho vững, đừng để tôi phải nhặt ông trên đường! Nói rồi, anh lên xe, khởi động động cơ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương