Tô Dương khẽ cười khổ. Lời Giang Vệ Quốc nghe qua thì không có gì, nhưng nghĩ kỹ lại, cậu cảm nhận được chút ý tứ đe dọa.

Đừng nhìn Giang Vệ Quốc đứng đó trông có vẻ đạo mạo, thực chất, Tô Dương biết ông ta không hề tin lời cậu. Việc ông theo dõi cậu chỉ là muốn thử vận may, biết đâu moi được chút thông tin hữu ích.

Dù sao, không có manh mối rõ ràng, mà có thể lôi ra được điều gì từ cậu thì cũng là một bước tiến.

“Giang tổ trưởng, ông canh tôi hai ngày rồi, tối còn ngủ trên giường bên cạnh, tôi cũng nhịn đi…

“Nhưng nửa đêm không ngủ, cứ mở mắt nhìn tôi làm gì?