Lưu đội trưởng đầu óc trống rỗng, làm sao gã nhớ nổi đã tát Tô Dương bao nhiêu cái, quật bao nhiêu gậy?

Lúc đó gã hành động theo cơn bốc đồng. Một tên bảo vệ bình thường như gã, nào dám mạnh tay như vậy nếu không phải nhờ có kẻ chống lưng?

Cũng tại Nhậm Bân! Nếu không có Nhậm Bân, gã đâu đến nỗi thua thiệt thế này?

Nếu không tin lời Nhậm Bân, làm gì đến mức mất cả việc, bị đuổi thẳng cổ?

Vương Tín ném một cây dùi cui cao su xuống trước mặt gã, chỉ tay: