Nét mặt u ám của Tô Dương lập tức tan biến, anh nở nụ cười rạng rỡ với Chung Nhược Đình. “Giám đốc Chung yên tâm, chuyện này tuyệt đối sẽ không liên quan đến Ngân hàng Giang Thành! Chung Nhược Đình gật đầu. Với tình hình hiện tại, chỉ cần không dính dáng đến ngân hàng, nếu Tô Dương muốn xả giận thì cứ để cậu ta làm. Huống hồ, Nhậm Bân lại là người sai trước. Ban đầu, ông định dẫn Nhậm Bân đến gặp Tô Dương để giải thích rõ ràng, ai ngờ gã lại chơi trò “bốc hơi. Mặc kệ, lo gì nữa! Bản thân ông là một giám đốc được điều chuyển từ nơi khác đến, còn Nhậm Bân là giám đốc kỳ cựu, leo lên từ địa phương, vốn dĩ trong lòng đã không phục. Dù công việc được giao đều hoàn thành, nhưng chủ động hợp tác thì gần như không có. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương