Tề Nhạc Ninh dừng bước, do dự nghĩ: Cô ấy ngay cả cái quy tắc nhỏ nhặt này cũng còn nhớ, chắc dù có chuyện gì cũng không nghiêm trọng lắm đâu nhỉ?

Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cậu vẫn không dám bước tiếp, bởi vì bản thân đã ba mươi tuổi, nếu lại bị đánh vào mông trước mặt con gái thì sau này biết làm sao để ngẩng đầu lên trước mặt con bé đây.

Trong bữa trưa, cả cô và Cố Hoài Đình đều tỏ ra bình thường, điều này khiến Tề Nhạc Ninh yên tâm hơn, sau khi ăn xong, cậu nói rằng còn phải đi đưa quà năm mới cho người trong lòng, rồi vội vàng cáo từ.

Ngay khi cậu rời đi, nụ cười trên mặt hai người cũng biến mất.

Phấn Đoàn sau khi ăn no thì buồn ngủ, mơ màng ngả vào lòng mẹ, không nhận ra sự thay đổi trong bầu không khí giữa bố mẹ.