Coco chỉ sững sờ trong chốc lát rồi hiểu ý của A Trần, cô bé không kiên nhẫn đẩy đầu cậu: “Chúng ta không ai trách anh đâu. Nếu là em, có cơ hội cũng sẽ chạy trốn. Không, phải nói là anh nghĩ chúng em chưa từng thử à? Chỉ trách em không đủ mạnh nên không thành công thôi.” Mặc dù Coco nói vậy, nhưng A Trần vẫn cúi gằm mặt, u sầu. Giang Nhất Ẩm đoán rằng có lẽ cậu bé đã biết về cái chết của nhiều thể thí nghiệm khác, và có lẽ cậu đang tự trách bản thân, cảm thấy mình có phần trách nhiệm trong việc họ phải chết. Cô khẽ thở dài, cảm thấy dù ở thế giới nào, luôn có những chuyện đau lòng như vậy. Rõ ràng tất cả đều do những kẻ thực hiện thí nghiệm tàn ác ở Eden gây ra, nhưng bọn chúng lại không hề cảm thấy tội lỗi. Ngược lại, người sống sót và trốn thoát lại mang trong mình gánh nặng trách nhiệm vì số phận của những người đã mất. Trong tình cảnh này, những lời an ủi thường trở nên vô nghĩa, trừ khi A Trần trở thành một kẻ vô cảm, ích kỷ, bằng không thì không lời nào có thể giúp cậu buông bỏ cảm giác tội lỗi này. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương