Cố Hoài Đình đứng yên không nhúc nhích, thậm chí ánh mắt cũng không dời đi dù chỉ một chút, mặc cho đứa trẻ giận dữ vung đuôi rắn để lại những vệt mờ trong không khí.

Anh từ tốn nói: “Đừng làm ra vẻ nữa, chúng ta đều biết cậu sẽ không làm hại những người mà cô ấy quan tâm. Cậu không muốn làm cô ấy buồn, và tôi thì gan rất lớn, mấy chiêu trò này không dọa được tôi đâu.

“Phập!”— Chiếc đuôi rắn cuối cùng cũng dừng lại khi đập xuống sàn, đứa trẻ trừng mắt nhìn anh, phát ra những tiếng “a a đầy tức giận.

Thấy đối phương có vẻ bình tĩnh hơn, giọng anh cũng trở nên dịu dàng hơn: “Tôi nghĩ cậu không muốn nhắc đến những chuyện này chắc hẳn là để bảo vệ cô ấy, đúng không?

Đứa trẻ khựng lại, quay đầu đi, không nhìn anh nữa.