Cô quay đầu nhìn theo hướng mà Đỗ Tiệm Minh chỉ, đó là cậu bé. Nhớ lại giấc mơ của cậu, Giang Nhất Ẩm bỗng thấy lòng nặng trĩu. Sau khi thoát ra khỏi giấc mơ của cậu bé, vì dị năng giả hệ tinh thần thường dễ gặp những tình huống bất ổn cảm xúc gây ra giấc mơ kỳ lạ, cô và Cố Hoài Đình cũng không bàn nhiều về chuyện này. Chỉ thi thoảng nhắc lại đôi chút, như việc trong giấc mơ cô trở thành một “vật thí nghiệm”, trong khi Cố Hoài Đình lại như không thuộc về giấc mơ đó. Như thể trong tiềm thức của chủ nhân giấc mơ không có sự tồn tại của anh, nên không thể sắp xếp cho anh một vai trò phù hợp. Chính vì thế, anh mới có thể phá cửa phòng thí nghiệm để đánh thức cô kịp thời. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương