Đối mặt với những lời lăng mạ, Cố Hoài Đình vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, thậm chí anh còn mỉm cười, rõ ràng chẳng hề bận tâm đến những lời chửi rủa.

Ngược lại, Giang Nhất Ẩm không muốn nghe thêm nữa, cô lập tức đóng băng miệng của họ.

Tiếng chửi rủa im bặt, nhưng ánh mắt của họ vẫn tràn đầy phẫn nộ.

Cô không vội ra tay, mà quay sang hỏi: “A Đình, anh nghĩ họ trung thành với Eden như vậy là vì bị nắm thóp hay là nhận được lợi ích?”

Cố Hoài Đình cười: “Người chết vì tiền, chim chết vì mồi. Eden có được địa vị như bây giờ không chỉ vì sức mạnh, mà còn vì họ có thể đưa ra những lợi ích đủ lớn.”