Giang Nhất Ẩm bình thản đếm từng người: “Để xem nào, 1, 2, 3, 4, 5, chắc là đủ rồi chứ?”

Cố Hoài Đình gật đầu: “Các dị năng của họ phối hợp khá tốt, chắc đây là một đội hoàn chỉnh.”

Cô nở nụ cười: “Tốt, tất cả đã ra mặt. May mà đồng đội của các người đã theo dõi và báo tin để chuẩn bị phục kích tôi, nếu không thì muốn bắt gọn thế này cũng phiền phức đấy.”

Lời cô vừa dứt, mọi ánh mắt đều dồn về phía một dị năng giả hệ Phong — kẻ vừa bám theo cô trước đó.

Mặt người đó đỏ bừng, muốn nói gì để biện minh, nhưng cơ thể bị đóng băng khiến cơ bắp cổ họng không thể hoạt động. Việc mở miệng cũng khó khăn, mãi mới phát ra được chữ “tôi, thì họ đã chuyển sang chủ đề khác rồi.