Giang Nhất Ẩm đã có một giấc ngủ ngon, quả nhiên sau khi vận động thì dễ dàng có được giấc ngủ như em bé. Nhưng vừa mở mắt ra, cô thấy bạn trai mình với đôi mắt thâm quầng đang nhìn chằm chằm vào cô, trông như thể cả đêm anh không ngủ. Cô giật mình, thầm nghĩ không thể nào, chẳng lẽ cô đã vắt kiệt sức bạn trai? Cô buột miệng: “A Đình, anh ổn không vậy?” Cố Hoài Đình bừng tỉnh, nghe câu hỏi đầy ẩn ý này, liền kéo cô vào lòng, dùng chút lực ở eo, nguy hiểm hỏi: “Em nói xem anh có ổn không?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương