Điều mà Giang Nhất Ẩm không ngờ là Cố Hoài Đình lại nắm tay cô bước vào doanh trại. Không biết có phải do rượu vẫn chưa tan hết hay không, mà cô cảm thấy đầu óc hơi mơ hồ, đến khi nhận ra thì họ đã tay trong tay xuất hiện trước mặt mọi người. Cảm nhận được ánh mắt sáng rực của mọi người ngay lập tức, sự e thẹn đến muộn màng chợt ùa về, cô theo bản năng muốn rút tay lại. Nhưng Cố Hoài Đình dường như đã đoán trước phản ứng của cô, kịp thời siết chặt các ngón tay khiến nỗ lực của cô thất bại. Tôn Hạo là người đầu tiên hô lớn: “Đại ca, cuối cùng anh cũng đạt được mong muốn rồi! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương