Giang Nhất Ẩm như thể có lò xo dưới chân, đột ngột nhảy lên và lao về phía Cố Hoài Đình. Anh theo bản năng giơ tay ra đỡ lấy cô, tạo thành cảnh tượng cô giống như một con gấu túi, treo mình trên người anh. Cả xe người đều sững sờ, ánh mắt không biết có nên tránh đi hay không. Sau đó, dưới sự ngạc nhiên của mọi người, cô túm lấy tóc của Cố Hoài Đình và hét lên: “Chính anh dùng lửa làm tôi bị bỏng, đầu tôi sắp chín rồi, phải làm sao đây, tôi sẽ mất não mất! Cô nói càng lúc càng lo lắng, đến mức giọng nói còn mang theo tiếng khóc. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương