Cả hai nhanh chóng lẻn vào hành lang, Giang Nhất Ẩm cuối cùng cũng nhận ra rằng tay họ vẫn đang nắm chặt. Cô đang suy nghĩ làm sao để có thể rút tay ra một cách kín đáo thì Cố Hoài Đình đã chủ động buông tay. Cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời lại không dám đối mặt với anh. Vừa mới khéo léo từ chối tương lai có thể phát triển giữa hai người, giờ lại phải cùng anh đối mặt với tình huống kỳ lạ này, cô cảm thấy không chỉ bất đắc dĩ mà còn rất ngại ngùng. May mắn là thái độ của anh không khác gì so với bình thường, điều đó phần nào giúp cô giảm bớt căng thẳng. Trên đường đi, không ít người mặc áo blouse trắng của Eden đã bị Cố Hoài Đình đánh ngất ngay khi chạm mặt. Cả hai di chuyển rất nhanh qua một hành lang dài, và rồi cảnh quan phía trước đột ngột thay đổi. Họ nhìn thấy một bức tường kính khổng lồ, vừa nhìn đã biết thứ này không thể tồn tại trong thực tế. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương