Giang Nhất Ẩm cũng biết rằng câu trả lời của mình dễ khiến người ta suy nghĩ nhiều, nhưng cô thực sự không còn cách nào khác. Không lẽ cô lại nói với Cố Hoài Đình rằng đó là do một hệ thống đến từ thế giới công nghệ cao sao? Chắc hẳn đối phương sẽ nghĩ cô mắc chứng hoang tưởng. Trong lúc đang vắt óc suy nghĩ xem nên nói thêm gì để làm anh từ bỏ ý định tìm hiểu câu trả lời này, đột nhiên Cố Hoài Đình cười. Khi anh không cười đã mang một vẻ lạnh lùng, nhưng khi cười lên lại càng quyến rũ hơn, khiến cô ngây người nhìn anh. Anh tiến sát đến bên tai cô thì thầm: “A Ẩm không thành thật chút nào. Hay chúng ta hẹn ước thế này, khi nào em nói thật với tôi, khi đó tôi sẽ để em ăn người. “Ăn… ăn… ăn người… Cô bỗng dưng bị nói lắp, “Ăn cái gì, ăn người nào, tôi, tôi đâu phải hổ! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương