“Quận chúa, quận chúa làm sao thế?” Tần nhi thấy An Dương quận chúa ngây ngốc đứng tại chỗ, duỗi tay nhỏ ra, ở trước mắt nàng không ngừng quơ. Nghĩ đến một loại khả năng nào đó, An Dương quận chúa có chút bực bội đẩy tay của nàng ra, lẩm bẩm nói: “Không có khả năng, không có khả năng, hắn có gì tốt...” Tần nhi nhìn nàng, hỏi: “Quận chúa nói tới Đường đại nhân sao, Đường đại nhân đương nhiên là tốt...” An Dương quận chúa nhìn nàng, cả giận nói: “Ngươi nói, hắn tốt thế nào!” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương