Trên hành lang, thị nữ kia nghe được tiếng Tiêu Giác, không chỉ là không quay đầu lại, bước chân ngược lại càng nhanh hơn, đầu cũng cúi thấp hơn. “Dừng lại!” Tiêu Giác một lần nữa quát to một tiếng, thân thể thị nữ kia run lên, rốt cục dừng bước lại, run giọng nói: “Tiêu, Tiêu tướng quân, ngài có chuyện gì...” Tiêu Giác đi đến trước mặt nàng, hai luồng ánh mắt lợi hại nhìn thẳng vào khuôn mặt của nàng. Thị nữ kia cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm mũi chân mình, trên trán bắt đầu toát ra mồ hôi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương