A Đóa nhìn hộ vệ Đoan Vương phủ đang xúm tới chỗ nàng, trên gương mặt xinh đẹp bắt đầu hiện ra vẻ hối hận.

Đương nhiên, nàng hối hận không phải là trêu chọc những người này, thân là nữ tử Cổ tộc, nàng sẽ không bởi vì địch nhân mạnh mẽ mà khiếp đảm, nàng chỉ là có chút hối hận, hối hận không nên thêm vào những phiền toái này cho Đường Ninh.

Khi trong lòng nàng hiện ra khuôn mặt của Đường Ninh, trước mắt cũng xuất hiện thân ảnh mà nàng muốn gặp.

“Dừng tay!”

An Dương quận chúa vượt qua Đường Ninh, bước nhanh đi lên phía trước, cùng A Đóa đứng chung ở một chỗ.