Đường gia, trong sân, Lục Nhã ôm hài tử, nhẹ nhàng đong đưa, ánh mắt lại nhìn về phía cửa thư phòng đang đóng chặt, kinh ngạc nói: “Bọn họ có chuyện quan trọng gì thế, nói thế nào lâu như vậy...” “Chờ hắn đi ra Lục tỷ tỷ hỏi hắn một chút cũng được.” Tô Như đứng ở bên cạnh nàng, nhìn hài tử nàng ôm trong ngực, trên mặt hiện ra một tia hâm mộ. Lục Nhã nhìn nàng, cười nói: “Các ngươi sớm muộn cũng sẽ có...” Nàng tiến đến bên tai Tô Như, nhỏ giọng nói vài câu, Tô Như lập tức liền đỏ mặt, lúc hai nữ nhân nói đùa, trong thư phòng, tay Tiêu Giác cầm chén trà, sắc mặt âm trầm như nước. Ầm! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương