Ánh mắt đám người Vu Kình và người thuộc Vu Sa bộ đều ngơ ngác nhìn Đường Ninh, sau đó lại đồng thời nhìn phía rừng rậm ở phía trước. Đường Ninh ném một viên đan dược tạm thời áp chế độc Ngân Tuyến Xà cho Nhị trưởng lão, rồi một lần nữa nhìn về phía khu rừng rậm kia, nói ra: “Thế nào, muốn ta mời các ngươi đi ra sao?” Hưu! Một tia sáng bạc từ trên thân thể Nhị trưởng lão bắn ra, biến mất trong rừng rậm phía trước. Một lát sau, trong rừng mới truyền đến tiếng bước chân sàn sạt. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương