Ở thư phòng ngoại trừ ván giường hơi cứng một chút, sau khi tỉnh ngủ sẽ đau lưng ra thì mọi chuyện khác vẫn rất tốt, cứ luôn luôn ngủ hai người, ngẫu nhiên ngủ một mình còn có thể tăng cao cảm giác hạnh phúc. Đêm qua Tiểu Như và Tiểu Ý ngủ, Đường Ninh một mình ngủ ở thư phòng, chỉ có thể dùng lý do này để an ủi chính mình. Gần nửa năm đi đường xóc nảy, khiến lịch làm việc và nghỉ ngơi của hắn cũng ảnh hưởng theo, mặc dù hôm qua cũng không ngủ bao lâu, buổi sáng cũng dậy thật sớm, nhưng sau khi rửa mặt thì vẫn rất có tinh thần. Hắn sửa lại sổ con hôm qua đã viết xong, chép lại một lần sau đó định tiến cung trình sổ con đưa lên. Quyển sổ con này là do Trần Hoàng hạ khẩu dụ, không cần đi theo quá trình bình thường, hắn chỉ cần trình cho Hàn Lâm viện, rồi Hàn Lâm viện trình cho hoàng đế là xong. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương