Đường Ninh rất quan tâm tới chuyện trong sạch lần thứ nhất nên dựa vào lí lẽ để biện luận với Trịnh đồ tể, nhưng hắn chỉ cười ha ha rồi chẳng gì nữa nói. Một gian phòng khác, Lý Thiên Lan nằm trên giường, trằn trọc. Bên trong khách sạn chỉ có một cái giường, nàng và Hoàn Nhan Yên mỗi người một nửa. Một khắc sau, Hoàn Nhan Yên ngủ ở bên trong cuối cùng cũng không nhịn được nữa, bất mãn nói: “Ngươi có thể nằm yên ngủ hay không, ngươi không ngủ thì không ngủ, có để cho người khác ngủ hay không thế?” Lý Thiên Lan đưa tay điểm huyệt ngủ của nàng ta, thế là nàng ta lập tức an tĩnh ngủ thiếp đi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương