Một tên tiểu tướng từ ngoài viện bước nhanh đi vào, đi đến trước mặt Tín Vương, quỳ một chân xuống, trầm giọng mở miệng. “Vương gia, người nhà của Triệu trù nương...” Tín Vương phất phất tay, nói: “Bây giờ đi tìm, sợ là đã trễ.” Tiểu tướng kia dừng lại một chút, gật đầu nói: “Vương gia anh minh, Triệu gia sớm đã người đi nhà trống, theo lời của hàng xóm Triệu gia, năm ngày trước, bọn họ đã dời xa kinh đô, không biết tung tích.” “Không cần lãng phí thời gian tìm bọn họ nữa.” Tín Vương nhìn tới phía trước, nói: “Cả một đời này bọn họ cũng sẽ không xuất hiện ở kinh đô nữa.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương