Ánh mắt của Tín Vương nhìn hắn rất không thân thiện, giống như là đang phòng trộm vậy.

Ngày hôm qua Triệu Mạn chỉ hơi trang điểm nhẹ, sớm muộn gì Tín Vương cũng sẽ gặp được nàng, lúc này Đường Ninh cũng không có cái gì cần phải giấu diếm, nói: “Nàng là công chúa Bình Dương.”

“Công chúa Bình Dương?” Tín Vương nhìn hắn, nói: “Gan của ngươi đủ to a.”

Đường Ninh hỏi ngược lại: “Cớ gì Vương gia lại nói lời ấy?”

Tín Vương nói: “Công chúa Bình Dương có thân phận cỡ nào, ngươi vậy mà mang nàng lưu luyến chợ búa, chẳng may xảy ra sai lầm gì, ngươi gánh chịu nổi trách nhiệm này không?”