Sở quốc Thái tử nhìn chòng chọc vào nữ tử trung niên kia, vẻ giận dữ trên mặt không kiềm chế được. Hai chữ “Tín Vương” này, chính là bóng ma theo hắn từ nhỏ nương theo đến lớn. Mặc dù hắn là thái tử một nước, nhưng ở trên hắn, còn có Nhiếp Chính Vương có quyền thế càng lớn, Tín Vương rất được dân tâm, uy vọng trong triều như núi, hắn không nhớ được có bao nhiêu lần mình bừng tỉnh lại từ trong trong mộng, chỉ vì mình mơ tới nam nhân kia. Hắn chỉ cách hoàng vị một bước nhỏ, nhưng muốn bước qua một bước nhỏ này, thì hắn còn cần vượt qua dãy núi này. “Chúng ta biết thái tử điện hạ đang lo lắng chuyện gì.” Nữ tử trung niên ngẩng đầu nhìn hắn, nói ra: “Có lẽ, chúng ta có thể giúp đỡ thái tử một chút.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương