Mặc dù dọc theo con đường này đi đường cũng không gấp gáp gì, nhưng đi tiếp một tháng, nghỉ ngơi mấy ngày ngắn ngủi, cũng có thể để cho các tướng sĩ vốn một đường tinh thần đều khẩn trương cao độ hơi buông lỏng xuống một chút. Huống chi còn có hai vị sứ giả cũng có chút vấn đề về thân thể, càng cần phải nghỉ ngơi, nếu như Đường Ninh từ chối thỉnh cầu của Hà Thụy, không khỏi lộ ra chuyện vị thượng quan như hắn quá bất cận nhân tình, bất lợi cho tính đoàn kết của toàn bộ đoàn đội. Quan trọng nhất chính là, hắn cũng đã đồng ý với Triệu Oa Oa là sẽ dẫn nàng đi ra ngoài chơi... “Vậy liền cám ơn Đường đại nhân.” Hà Thụy ngẩng đầu chắp tay, quay người lui ra ngoài. Hà Thụy đi ra ngoài không bao lâu, Lục Đằng liền sải bước tiến vào. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương