Nói một tràng dài mà không nghe được lời đáp lại, Tiêu Giác nhìn Đường Ninh, kinh ngạc nói: “Ngươi có nghe ta nói không thế?” Đường Ninh quay đầu nhìn hắn, hỏi: “Ngươi mới vừa nói cái gì, Trường Ninh quận chúa của Sở quốc có tên là gì?” “Lý Thiên Lan.” Tiêu Giác nhìn hắn, nói ra: “Nếu không phải nàng là nữ nhi duy nhất của Nhiếp Chính Vương Sở quốc, ta còn tưởng rằng nàng ấy chính là Lý cô nương của ngươi đấy...” Tiêu Giác giống như nhớ ra cái gì đó, lại đột nhiên kinh ngạc hỏi: “Hình như từ khi ngươi đại hôn thì chưa từng gặp lại Lý cô nương nhỉ, nàng đi đâu thế, rời khỏi kinh sư rồi sao?” Đường Ninh vươn tay, tiếng khớp xương giữa các ngón tay vang lên, hắn hỏi: “Tại sao Khang Vương và Đoan Vương muốn cưới Trường Ninh quận chúa của Sở quốc?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương