Từ đêm giao thừa đến thượng nguyên, là ngày nghỉ khó có được của đám quan chức, ngay cả dân chúng cũng sẽ dừng mọi việc thường ngày này, đi ra ngoài tới thăm thân hữu, xe ngựa trên đường phố nối liền không dứt.

Lúc này dạo phố trong thành hiển nhiên không phải là một lựa chọn tốt, Đường Ninh ở kinh sư cũng không có thân hữu, dứt khoát quyết định ra khỏi thành du ngoạn.

Ngoài thành và trong thành giống như hai thế giới vậy, dưới chân núi không còn ồn ào nói nhiệt như trong thành, trong tầm mắt đều là tuyết trắng xóa, nếu không phải trong núi còn có màu xanh thẳm của lá cây thì sợ là sẽ không thể mở mắt ra được.

“Con thỏ, có con thỏ!”

Triệu Mạn mới nhảy từ trên xe ngựa xuống, nhìn thấy trên mặt tuyết có một bóng xám đã hô to gọi nhỏ chạy tới.