Tâm tư của Khang Vương khi muốn xếp nội ứng vào thì Đường Ninh có thể hiểu được, nhưng hắn cũng không thích ở trong nhà mình làm bất cứ chuyện gì cũng bị người khác nhìn chằm chằm, tặng lễ thì cứ tặng lễ bình thường đi, có ý đồ xấu thì không được. Khi một đám người đi về phía lầu chính, hắn thấy hai thị nữ La Bặc Bạch Thái ngẩng đầu, mấy lần muốn nói chuyện, nhưng mãi mà vẫn không mở miệng, hắn đành lên tiếng hỏi: “Các ngươi có lời gì muốn nói à?” Một nữ tử cố lấy dũng khí, nói ra: “Đại nhân, ta, chúng ta có thể không lấy tên là La Bặc Bạch Thái hay không...” Kỳ thật Đường Ninh cũng đang suy nghĩ, Cầm Kỳ Thư Họa xem như không đối với Thi Tửu Hoa Trà, thì đối với Mai Lan Trúc Cúc cũng tinh tế, Cầm Kỳ Thư Họa, La Bặc Bạch Thái..., phong cách này có chút không đúng, nếu người khác hỏi tới, cũng có vẻ như hắn không có học thức. Hắn nghĩ nghĩ, hỏi: “Vậy các ngươi đặt lên là gì?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương