“Rốt cuộc là ngươi có mấy vị muội muội tốt thế, vì sao mỗi một vị muội muội đều đầy nước mắt...” Đường Ninh viết bản thảo, ngâm nga bài hát, Triệu Mạn nhìn một hồi, một lúc sau, nàng đột nhiên nhìn về phía hắn, hỏi: “Khi nãy người đang vòng vo mắng ta ngu xuẩn hả?” Đường Ninh lắc đầu nói: “Đừng nói mò, ta không có.” Triệu Mạn nhăn mũi: “Ngươi thề đi!” “Ta thề, không hề.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương