Đường Ninh ngồi ở trong đình, nhìn vào tấm gương biểu hiện ra vẻ mặt “Vui” “Giận” “Buồn bã” “Mừng”, Đường Yêu Yêu ngồi đối diện hắn, nâng cằm nhìn hắn, hỏi: “Ngươi uống lộn thuốc à?” Quan sát một hồi lâu, Đường Ninh phát hiện hắn có thể khống chế vẻ mặt tốt chính, chính là vẻ mặt không biểu tình. Vô hỉ vô bi, vô sân vô nộ, như thế người khác không thể nhìn ra ý nghĩ trong nội tâm của hắn, dường như so với cố gắng làm ra những vẻ mặt xốc nổi kia thì tốt hơn một chút. Một tay Đường Yêu Yêu chống cằm, hỏi: “Vừa rồ ngươi đánh những người kia, sẽ không sao chứ?” Đường Ninh nhìn nàng một cái, nói ra: “Ta chỉ đánh một người, “Những người kia” là ngươi đánh.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương