Lưu Tuấn rất tức giận, không chỉ có hắn, Hoàng Dục Long và Mục Vũ cũng rất tức giận. Bình thường ỷ thế hiếp người hẳn là đám hoàn khố bọn hắn, mặc dù bọn hắn không thường làm loại chuyện này, nhưng bị người tới cửa đập cửa hàng, nếu để chuyện này truyền đi, thì bọn hắn cũng không cần lăn lộn trong cái vòng này. Vấn đề lúc này không phải là bạc nữa, mà là tôn nghiêm. “Không để cho chúng ta bán sách, nếu bán thì phóng hỏa đốt cửa hàng?” Sau khi Lưu Tuấn tỉnh táo lại, nghe lời Từ quản sự nói, không những không giận mà còn cười: “Ai cho bọn hắn gan chó, ở kinh sư này, còn chưa có người nào dám cuồng như thế!” Cố Bạch nghĩ nghĩ, hỏi: “Có phải là hiệu sách khác hay không?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương