“Vũ tâm toái, phong lưu lệ...”

“Mộng triền miên, tình xa xăm...”

Tiểu Tiểu và Tiểu Nguyệt ngồi một bên vừa chơi cờ nhảy, vừa hát ca khúc mà Đường Ninh mới dạy cho các nàng, hai nữ hài tử đều là giọng la lỵ tiêu chuẩn, mặc dù thanh tuyến non nớt, khí tức cũng không đủ, nhưng ngữ điệu hoan thoát, sức sống tràn đầy, khiến người nghe cảm thấy trong lòng ngọt ngào.

Nhuận Vương đứng bên cạnh hai nàng, hiện tại hắn là cái đuôi của Tiểu Nguyệt, bởi vì nàng không chỉ có thể viết chữ trên tờ giấy trắng, mà còn có tay nghề nấu ăn tuyệt vời, những đồ ăn này đại đa số hắn đều chưa từng nếm qua.

Thiên phú của Phương Tiểu Nguyệt trên phương diện trù nghệ, Đường Ninh đã sớm được chứng kiến, ngoài ý muốn chính là, Nhuận Vương dường như cũng có thiên phú ở phương diện này.