Đây là một đêm cuối cùng ở Hồng Tụ các, Đường Ninh lại nằm để Tô Mị ngủ nhiều thêm chốc lát, sau đó mới cùng nàng cùng rời khỏi phòng. Đương nhiên, hắn đi cửa chính, Tô Mị vẫn đi cửa sổ. “Tạm biệt công tử!” Mấy vị cô nương đứng ở cửa ra vào phất tay chào hắn, vẻ mặt không nỡ xa rời, khiến người đi đường phải ngừng chân quan sát. Chung Ý thấy hắn thì hơi nghi hoặc một chút: “Sao hôm nay tướng công trở về muộn như vậy, đồ ăn đã lạnh rồi, ta đi giúp tướng công hâm nóng lại.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương